Giác quan thứ sáu thường dẫn dắt và bảo vệ ta không lặp lại những sai lầm trước đây. Chỉ sử dụng mọi thông tin mình có mà bỏ qua sự mách bảo của giác quan thứ sáu là sai lầm. Khi đàm phán với những người quản lý quỹ Post, Trump đã đoán trúng là họ sẽ chấp nhận cái giá của anh mặc dù thấp hơn, vì anh đã hứa sẽ làm cho viên ngọc quý giá của gia tộc Post trở lại vẻ độc đáo khi xưa và duy trì nó như một báu vật quốc gia. Trong trường hợp này, giác quan thứ sáu của anh đã mách bảo đúng.
Nói chung ai cũng có giác quan thứ sáu vì nó chính là sự tích lũy trong quá trình sống. Có khi giác quan thứ sáu chỉ là tiền thức nhưng cũng có khi là kinh nghiệm đã trải qua. Nếu giác quan thứ sáu thường mách bảo đúng thì bạn phải biết dựa vào nó. Nếu giác quan thứ sáu mách bảo sai thì nên thay đổi nó hoặc vứt hẳn nó đi. Nhưng theo tôi thấy thì giác quan thứ sáu thường là chính xác.
Giả sử anh và vợ anh đang đi trên phố, khi đến cuối phố thì thấy một đám thanh niên đang láo nháo ở đó. Giác quan thứ sáu của anh mách bảo anh đây có thể là một tình huống nguy hiểm, vì vậy anh đã băng qua đường để tránh cái mà giác quan thứ sáu đã mách bảo. Nếu không phải là giác quan thứ sáu mách bảo thì bạn cũng hành động như vậy dựa trên những kinh nghiệm trước đây của mình trong những tình huống giống hoặc tương tự như vậy hoặc dựa vào những điều mà ta đã nghe hoặc đọc được.
Thông thường khi gặp một người, giác quan thứ sáu của bạn - vốn là kinh nghiệm sống - sẽ giúp bạn đánh giá về con người đó. Vì vậy nếu như khi gặp một người, mà giác quan thứ sáu mách bảo bạn rằng không thể không tin hắn - mặc dù chẳng có cơ sở nào để khẳng định điều đó - thì rất có nhiều khả năng giác quan thứ sáu của bạn đã mách bảo đúng. Có thể trước đây lúc nào đó, bạn đã gặp những người khác có tính cách tương tự, với cách ăn nói tương tự, có cách cư sử tương tự và thường bạn cũng chẳng hiểu tại sao trong lòng mình tự nhiên lại bị thôi thúc suy nghĩ như vậy. Nếu người đó nói: " Anh có thể hợp tác với tôi vì tôi là người trung thực ". Từ kinh nghiệm của mình, bạn hiểu rằng những người thực sự trung thực không cần nhắc bạn về sự trung thực của họ mà chỉ những người nào thiếu trung thực mới có cái kiểu không khảo mà xưng như thế. Đó là giác quan thứ sáu đó.
Anh cả tôi là một hình mẫu vĩ đại nhất trong đời tôi nhưng không phải theo cách bạn nghĩ đâu. Trong chiến tranh thế giới II, anh ấy chiến đấu trong sư đoàn bộ binh và mặc dù không được học hành tử tế, nhưng anh vẫn đi lên trong hàng ngũ từ một binh nhì trở thành trung tá. Những huân huy chương tặng thưởng cho lòng dũng cảm và gan dạ của anh đeo không hết trên ngực. Anh thực sự là một người cầm quân rất đáng kính nể. Khi bố tôi mất đột ngột vì bệnh tim, lúc đó tôi mới 16 tuổi. Sự ra đi không đúng lúc đó của bố đã làm cho những hy vọng trở thành một kỹ sư tốt nghiệp trường MIT ( Học viện công nghệ Massechussets - trường đại học công nghệ hàng đầu của Mỹ và thế giới ) của tôi cũng tan biến theo. Tôi còn nhớ rõ anh tôi nói với tôi thế này: " George, đừng lo em ạ, Anh sẽ nuôi em ăn học đại học nếu em đỗ ". Không lâu sau đó, anh rời khỏi quân ngũ một cách vẻ vang và bước vào chinh phục thế giới kinh doanh.
Nhưng rồi bản chất thực sự của anh đã lộ ra. Anh trở thành một siêu sao bán hàng theo đúng nghĩa của từ này. Anh có nhiều ý tưởng vĩ đại nhưng lại không có tiền để thực hiện. Tôi nghĩ có lẽ anh đã bán linh hồn cho quỹ dữ. Mọi người trong nhà đều lần lượt bị anh lừa và anh bòn mót những đồng tiền cuối cùng của mọi người. Anh lập công ty với tên gọi là Teleon ( Tiếng Hy Lạp có nghĩa là hoàn hảo ) và tuyên bố anh đã có bản quyền chiếc bàn là hơi nước vĩ đại nhất được phát minh từ trước tới nay. " Không có nhà nào là không dùng nó hết ", anh tuyên bố như vậy. Anh giới thiệu cho mọi người xem mẫu sản phẩm rồi nói rằng ai góp tiền vốn cho anh tiếp thị thì người đó sẽ được tham gia dự án ngay từ đầu. Nhưng rồi anh tôi quên mất một điều là anh không hề có cơ sở sản xuất mà cũng không biết chi phí tiếp thị sản phẩm là bao nhiêu. Anh hứa sẽ trả lãi đầu tư 50% một năm, thế là gia đình bạn bè cắn câu hết. Anh cầm tiền của mọi người rồi từ bỏ luôn ý định kinh doanh bàn là hơi nước, thay vào đó anh quyết định nhập một khối lượng lớn thép nước ngoài với giá rẻ, nhưng anh lại chẳng đủ tiền để thanh toán giao dịch. Lúc nào anh cũng mặc bộ veston đắt tiền nhất, đi xe đắt tiền nhất và trao những món quà hoành tráng nhất, nhưng thực ra anh lại chỉ là một kẻ bịp bợm.
Tôi không bao giờ quên được khả năng cãi đen thành trắng của anh tôi, một người lúc nào cũng theo đuổi một giấc mơ với niềm tin không phải thực tế. Cuối cùng thì anh cũng bỏ vợ con và trốn quê ra đi trước khi những tờ séc của anh bị trả về ( ký séc khống mà không có tiền ) và những rắc rối ụp lên đầu anh. Anh biến mất cùng với toàn bộ số tiền đã vay. Anh đã không trả một xu cho những người đã tin anh. Khỏi phải nói, anh cũng chưa bao giờ bỏ ra một xu để nuôi tôi ăn học đại học.
Điều tôi muốn nói trong câu chuyện này là đã nhiều lần trong cuộc đời làm kinh doanh của mình, tôi gặp nhiều người có cách ăn nói giống như anh tôi và khi nghe họ nói, tôi bao giờ cũng nhắc nhở mình: " Thằng cha này đưa ra rất nhiều lời hứa nhưng chẳng bao giờ thực hiện. Sao nó giống Jerry nhà mình thế ". Những lần sau như vậy, giác quan thứ sáu của tôi bao giờ cũng mách bảo đúng. Điều này có thể áp dụng đối với mọi giao dịch, chứ không chỉ với con người. Ví dụ, khi xem một mảnh đất, tự nhiên bạn không thấy thích địa điểm hay tòa nhà đó mà không có một lý do lô-gic nào cả thì đấy là giác quan thứ sáu có giá trị như vậy nhưng đó chỉ là điểm xuất phát, bạn không nên cho rằng nếu giác quan thứ sáu mách bảo như vậy thì thực sự đúng như vậy, mà ý tôi là bạn cần phải thận trọng hơn rất nhiều khi có sự mách bảo của giác quan thứ sáu.
PK.ST.